Tuổi Xuân Th́
Bạch
Ngọc
Khi c̣n ở tuổi xuân th́
Mẹ theo Mẹ hỏi cái ǵ cũng la
Bực ḿnh con muốn thoát ra
Tự do để được tránh xa gia đ́nh
Khi c̣n ngu dại thấy t́nh
Yêu nào cũng đẹp như h́nh trăng
thanh
Lớn rồi không phải người canh
Tự con quyết đinh bức tranh tuyệt
vời
Không nghe Mẹ đă cạn lời
Bỏ đi nay mới cuộc đời khổ đau
Thời gian cứ thế trôi mau
Mẹ giờ tóc bạc cơm rau qua ngày
C̣n con sống cảnh đọa đày
Bao giờ mới được tỏ bày Mẹ ơi
Đêm nằm giọt lệ tuôn rơi
Uớc ǵ có Mẹ ôm vơi nỗi sầu
Hằng đêm trước Phật nguyện cầu
Ăn năn sám hối nhiệm mầu phước ban
Mẹ hiền tâm được b́nh an
Ḷng con thương Mẹ chứa chan muôn
đời
Bạch Ngọc